Chẳng ai muốn làm hành khất
Tội trời đày ở nhân gian
Con không được cười giễu họ
Dù họ hôi hám úa tàn
Nhà mình sát đường họ đến
Có cho thì có là bao
Văn học cafe
LỜI DẠY BẮC KINH
Theo nhau xuống phố biểu tình
là Lòng Yêu Nước ''tượng hình'' biết bao! (*)
Giặc Tàu ngu xuẩn, cứ vào!
''Hậu Sinh Khả Úy Đồng Bào'' ra tay!
Chúng mầy có súng, tàu bay,
NGUỒN GỐC NGÀY LỄ HALLOWEEN
I. Lời dẫn nhập:
Trên trang mạng, đã có rất nhiều bài viết khá dài về Ngày Lễ HALLOWEEN. Do đó, trong bài này, tôi không kể về cách dùng trái cây, lồng đèn bằng bí đỏ..., mà xin mạo muội viết ngắn gọn về nguồn gốc và ý nghĩa của Ngày Lễ vừa nêu. Đồng thời, tôi cũng xin cắt nghĩa tại sao người Pháp lại dùng chữ ''Toussaint'' với mạo từ ''La'' là giống cái và cách phát âm của hai chữ Anh và Pháp.
ĐỊNH NGHĨA QUÊ HƯƠNG
Quê Hương là những khóm tre,
xóm làng, bờ ruộng, thuyền bè, lạch, sông.
Quê Hương là mít, nhãn lồng,
sầu riêng, măng cụt, bưởi bồng, chuối, cau.
Quê Hương là lúa Cà Mau,
ngô, khoai, đồng cỏ xanh màu quanh năm.
ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY: EM GÁI
Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật bước trèo uổng công
Mắt thì thăm thẳm mùa đông
Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
Mùa xuân ở phía sa mù
HỎI QUANH
Hỏi cây sao để lá rơi!
Cây huơ cành nói: ''Cho đời nên thơ!''
Hỏi cây sao đứng ngẩn ngơ
Nhìn cành trút lá, nên thơ chỗ nào!
HAI MẢNH TRĂNG SOI
Ta ngồi ngửa mặt nhìn trời,
vầng trăng mười sáu lạ nơi xứ nầy...
Cuội ngồi trầm lặng gốc cây!
Sao thưa mờ mịt, trời Tây lạnh lùng!
NGHIỆP THƠ CA
Chẳng xương, chẳng thịt, chẳng da
Không hương, không vị mà ta say hoài
Chong đèn thức suốt canh dài
Gom hồn con chữ ghép vài vần thơ
Ông nông dân
Từng giọt mồ hôi lấm tấm trên đôi má bóng nhễ nhại của ông già, một chân ông đặt lên ghế, một chân để dưới đất, đôi bàn chân da đã nhăn nheo, sần sùi với rất nhiều vết chai đen, khô khốc đặt trong đôi dẹp nhựa đã đứt một nửa.
Em là đàn bà, anh có cưới không?
Tôi là đàn bà, là đàn bà của người mình yêu cách đây hai năm về trước, là đàn bà khi ấy tôi cũng từng hạnh phúc đấy chứ…
VỀ QUÊ
Trở trời gió đổi heo may
Áo em cài lại thế...này đi em
Quê anh sông cũng liền kề
Cũng cầu tre bắc...đưa em về làng
NHỚ VỀ QUÊ MẸ
Sông Rhein* cuồn cuộn, đục ngầu
Đôi bờ thanh vắng mượn cầu bắc ngang
Cây xanh xõa tóc, mơ màng
Công viên ghế đá mênh mang gợi sầu
Mây chiều lờ lững về đâu?
TÌNH BẠN
Nhiều lúc nao lòng bao kỷ niệm
Của người xa xứ nhớ bạn xưa
Cùng trường cùng lớp chung bài giảng
Đọng mãi trong em ở xứ người
TÌNH THU GỢI NHỚ
Thu về, lá rụng, cơn mưa
nhắc từng kỷ niệm xa xưa ngày nào:
Mẹ già bên cạnh bờ ao
quét, cào, gom lá, mang vào sân phơi...
Ngỡ đã quên hóa ra vẫn nhớ em da diết
Cứ tưởng sau 9 tháng không gặp đã quên được em rồi. Giờ đây anh mới biết và thấm thía chẳng những anh chưa quên được em mà vết thương ấy hằng ngày làm anh mất ăn, mất ngủ. Nó xáo trộn cuộc sống mà anh đã dày công sắp đặt 9 tháng nay.
Viết nhân ngày nước Đức thống nhất: KHÔNG ĐÂU HƠN ĐẤT NƯỚC NÀY…
Tôi nay sống thực như mơ
Nước Đức, xin được ngàn lần tri ân
Không đâu hơn đất nước này…
Công dân nội-ngoại (1) cùng nhau nói cười
Cánh diều mùa thu
...Không khí trong trại đã chộn rộn từ một tháng nay. Trong số hơn một trăm phạm nhân được về đợt này có tên ông Phú. Dù các quản giáo đã báo trước với ông tin vui này nhưng khi ra hội trường, nghe một ông Phó Giám thị đọc danh sách tên từng người được đề nghị cấp trên xét đặc xá, ông Phú vẫn thấy trống ngực đập thình thịch, người run lên vì cảm giác vui sướng đến nghẹt thở....
CÔ GÁI LÀNG BÊN
Hai làng chẳng có sân banh
Gặt xong, ủi đất, làm thành chỗ chơi
Đá hăng, mệt lử, rã rời...
Tôi lê từng bước đến nơi nhà nàng
Xoe tròn đôi mắt ngỡ ngàng
Nàng như muốn hỏi: ''Anh chàng nào đây?
Nguyễn Văn Thọ: Từ truyện ngắn đến tiểu thuyết Quyên
Sang Đức làm thợ khách 8 năm, tới 1996 tôi quay lại cầm bút.
Mùa đông 2004, khi khởi viết chương đầu tiểu thuyết Quyên, tôi đã in hơn ba chục truyện ngắn trên báo chí văn chương trong nước và hải ngoại. Nếu gom cả vài chục tùy bút, kí sự văn học, có thể nói, tôi có vốn, kinh nghiệm, ít nhiều làm chủ kĩ năng viết các thể loại ngắn.
NỢ ĐỜI
Sinh ra ai mang bạc vàng
Trở lại thiên đàng vàng bạc làm chi
Tiền Cha, Con giữ làm gì
Một đời chắt lót già thì phải tiêu
NHỚ HÀN MẶC TỬ
Đêm khuya, buồn ngắm trăng tròn,
nhớ Hàn Mặc Tử, Nước Non của mình:
Tắm trăng, nước biển Thái-Bình,
Việt Nam chữ ''S'' uốn hình cong cong...
''Mua trăng'', ai ''bán'', ai đong
mà trăng len lén vào phòng soi gương?




