Nước ta muốn hội nhập toàn cầu, thì không thể không tính đến chuẩn mực thế giới và tương lai khu vực như EU, cần chuẩn bị từ bây giờ, không thể chấp nhận những cải cách xa lạ thế giới, dù bất kỳ lý do gì!Làm chính sách theo công nghệ nào?
Nước ta muốn hội nhập toàn cầu, thì không thể không tính đến chuẩn mực thế giới và tương lai khu vực như EU, cần chuẩn bị từ bây giờ, không thể chấp nhận những cải cách xa lạ thế giới, dù bất kỳ lý do gì!

Mấy hôm nay, tôi liên tục theo dõi thông tin trên báo đài về cơn bão lũ ở miền Trung, nơi tôi không sinh ra, lớn lên và cũng chưa từng đặt chân đến nhưng nơi ấy, có những người bạn của tôi, có gia đình các bạn và hơn cả, nơi ấy có những người đồng bào Việt Nam thân yêu của tôi.
Đức đã vào thu, chút nắng đầu mùa vừa ló trên những ngôi nhà mái đỏ xinh xinh, những bông hoa trong vườn nhô lên như muốn hóng chút hơi ấm còn xót lại của cuối mùa hạ...
Chúng ta điên đầu và sốt ruột khi nhìn thấy những hiện tượng không hay dọc đường thiên lý. Người ta vừa xả rác qua cửa ô tô vừa cười xuề xòa khi đống rác “vả” vào mặt người đi đường không may. Người ta ung dung tè ngay chỗ có cái biển cấm to tướng “Cấm đái bậy”. Người ta uốn cong thanh sắt hàng rào để chui qua, tránh đi vòng một đoạn đường.
Trẻ em bên Đức được học bơi từ khi đi nhà trẻ, chính thức từ khoảng 5 năm tuổi. Khi đi học, vào lớp 2 học sinh sẽ có một học kỳ học bơi bắt buộc. Vì vậy mà trẻ em ở bên này đều phải biết bơi.
Là một du học sinh và tôi cũng đã hoàn thành xong chương trình đại học tại CHLB Đức. Dẫu biết rằng tôi sẽ về, và tôi cũng đã xác định về, nhưng nhiều khi tôi tự hỏi: liệu có nên trở về?


