Nhiều người nghĩ rằng cứ tây là có tiền, điều này hoàn toàn sai lầm. Ở nước ngoài cho dù lao động chân tay hay lao động đầu óc đều rất vất vả nhưng thu nhập chỉ đủ chi tiêu cho cuộc sống, nếu biết dành dụm thì có thể dư ra một ít gọi là. Chồng tây
Nhiều người nghĩ rằng cứ tây là có tiền, điều này hoàn toàn sai lầm. Ở nước ngoài cho dù lao động chân tay hay lao động đầu óc đều rất vất vả nhưng thu nhập chỉ đủ chi tiêu cho cuộc sống, nếu biết dành dụm thì có thể dư ra một ít gọi là.

Hơi lạnh tràn qua những ngón tay em trống trải. Em bước ngập ngừng qua đôi tình nhân đang mỉm cười hạnh phúc bên nhau. Em - một mình không anh.
Chúng tôi rời Toà án sơ thẩm Tiểu bang Berlin (Landgericht Berlin) đã gần trưa ngày 15-12-2010 sau khi chứng kiến 2 phiên toà xét xử 2 vụ án hình sự của Thẩm phán Richter Herbst với nhiều cảm xúc.
Khi còn nhỏ, tôi luôn nghĩ rằng hạnh phúc là một cái gì đó rất xa xỉ. Tôi đặt ra nhiều mục đích sống ở trong đời và cho rằng chỉ khi nào tôi đạt được mục đích của mình thì tôi mới hạnh phúc. Nhưng bây giờ khi đã đi qua ¼ cuộc đời và trải nghiệm từ nhiều góc độ khác nhau của cuộc sống, tôi chợt nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ là cái đích.
Nhà báo Franz Faber là người đầu tiên dịch Truyện Kiều sang tiếng Đức vào năm 1964. Từ đó đến nay, Truyện Kiều đã được xuất bản ba lần nữa tại Đức vào các năm 1976, 1980 và 2000.
Tôi có một đặc quyền của tuổi thanh xuân mà không phải ai cũng may mắn có được, đó là những chuyến đi rong ruổi những những miền đất khác nhau ở châu âu.
“Em đúng là một người kém may mắn...” - vừa thấy mặt tôi trong buổi hẹn cuối tuần của hai đứa, Áo dài đã ấm ức nói.
Tôi đang ở Đức, đi làm gửi tiền về cho vợ ở nhà, chỉ mong cho cô ấy đỡ khổ. Nào ngờ gần đây, tôi nghe chính người em gái của vợ nói rằng: "Chị ấy đã cặp bồ".
Hôm nay em chợt thấy một cánh diều đang bay giữa bầu trời xám ngắt. Gió căng tràn nâng cánh diều bay cao lắm. Nhưng tiếc quá anh ạ! Vì cánh diều ấy lạc loài giữa một không gian ngái xám và lạnh lẽo. Vậy mà em chợt thấy em buộc tình yêu của em ở đó... Nơi cánh diều...

Biết anh có còn nhớ không? Cũng một chiều thứ bảy khi hoàng hôn buông xuống... Nó và anh gặp nhau. Anh đã hát bài Lời tỏ tình dễ thương 2.
Có lẽ em không trở về nữa, nơi thảo nguyên xanh khúc đồng dao ấy ...đã giữ chân em...!
Tôi có thói quen giữ lấy những tin tức báo chí, những hình ảnh sự kiện xảy ra vào đúng ngày các con tôi chào đời, tôi nghĩ khi các con tôi lớn lên, chúng sẽ hình dung được cuộc sống này ra sao ngày chúng được sinh ra. Tôi không dạy các con tôi ngoái lại quá khứ, tôi chỉ tặng chúng một món quà với hy vọng chúng không thờ ơ với cuộc đời này.
“Tấm thiệp thứ 70, mình lấy nhau em nhé”. Anh cứ lặp đi lặp dù em hét ầm lên và bắt anh gật đầu chịu tháng thứ 99. Nhưng anh đã ra đi ở tấm thiệp thứ 36...
Có một điều tôi rất thích ở Châu Âu nói chung và nước Đức nói riêng, đó là sự sòng phẳng, công bằng trong công việc cũng như tình cảm.
Cứ mỗi lần nhìn ánh mắt hàng xóm hay bạn bè, người thân trong nhà đầy vẻ “nín cười” là tôi lại thấy khổ tâm, thậm chí… xấu hổ vô cùng. Thế nhưng có ai hiểu nổi khổ này của tôi?
Đường Yên Viên 


