Mỗi dịp Tết, lòng bà Nhàn lại nghẹn ngào một cảm giác khó tả. Không phải cảm giác hạnh phúc, sum vầy, không phải cảm giác vui vẻ như bao người mà là cảm giác tủi thân, buồn rười rượi.
Văn học cafe
Bộ đồ mới dịp tết xưa
Tôi thích tết từ bé. Tết là khi tôi được má mua cho hẳn bộ quần áo mới nhưng má giấu rất tài, nhờ vậy mùng một Tết tôi mới có bộ đồ mới “keng” để diện và lấy le với bọn trẻ trong xóm. (Huỳnh Ngọc Hiền, Hà Lan)Vài suy nghĩ nhân sinh nhật một tờ báo
Đường đến với Xuân
Phát ốm vì bố mẹ chồng mê... karaoke
Có hôm 8 giờ tối chưa thấy hai ông bà ý kiến gì, tưởng mình sẽ được “bình yên” nhưng vừa thiu thiu thì lại giật thót mình vì giọng “oanh vàng” của hai cụ thay nhau đang “Gọi đò”.Quê hương trong nỗi nhớ đứa con xa
Lại một cái Tết nữa lại về, mùa xuân tới mang theo hơi ấm của yêu thương và tiễn đưa những ngày cũ. Có lẽ ai xa xứ cũng đang có những cảm giác như tôi lúc này, một cái gì đó mộc mạc thân thương bỗng chợt ùa về...Nhớ Tết xứ người
Tết ở xứ người, cũng làm cành đào giống như thật, rồi dưa hành, thịt mỡ, bánh chưng thậm chí cả lá mùi già để nấu nước thơm rửa mặt trong ngày đầu năm, nhưng vẫn cứ không ra Tết.Cúng giao thừa ở Đức
Các cô, các bác ở đây vẫn cúng giao thừa theo giờ Việt Nam. Mùa đông, Đức kém Việt Nam sáu tiếng, tức là họ cúng vào lúc 6h tối. Nhiều người vội về sớm để luộc gà, thổi xôi, thắp hương cho kịp giờ giao thừa như ở quê nhà. (Ngọc Vinh, Ilmenau, Đức)
Con không về, bố mẹ chớ buồn nghe
Hơn ba mươi năm rồi xa đất bắc, sắc mai vàng có làm bố vơi nhớ mùa đông. Hội đồng hương quê mình bố họp có vui không, bạn bè người thân ai còn, ai mất? (Vũ Thanh Xuân, Đức)Quý Hà, Đức: Mùa xuân tuyết trắng
Chao ôi, chỉ mới nhớ ra vài kỉ niệm nho nhỏ thôi mà lòng tôi cảm thấy nghẹn ngào, tôi lại ước được ra sân bay ngay để bay về chung vui Tết cùng gia đình, cùng bạn bè. Nhưng tiếc thay là tôi không thể, mấy bài kiểm tra đang chờ tôi đúng vào mồng một Tết. (Quý Hà, Đức)Ngẫu hứng trà xuân
Nhật Tân ơi, nơi xứ người đất lạ. Ta tìm đâu ra nổi một cành đào. Quảng Bá ơi, nơi đây tuyết lạnh. Ta khát khao một cánh hoa đào! (Nguyễn Hưng, Đức)Ở Đức, nhớ mùa xuân Hà Nội đã xa
Mẹ lặn lội lái xe lên tận Hamburg, mua đủ thứ. Dưới bàn tay mẹ, hiện ra cũng đủ bát măng, bát bóng, đĩa gà, đĩa xôi. Mẹ con nhìn nhau, vẫn thấy thiêu thiếu. Rồi mẹ ra vườn, chặt vào một cành cây khô, lại cầm thêm xấp giấy ăn mầu xanh, mầu hồng. (Nguyễn Thùy Dương, Đức)Chuyện xảy ra ở Leipzig
Phố lạnh rồi và môi biết tìm nhau...
Rồi cũng đưa nhau về - như rất nhiều ngày đã thế
Nhưng lặng im, hiu hắt tiếng thở dài
Chỉ mùa đông ngập ngừng rưng lệ
Trong gió mùa thảng thốt phút buông tay
Danube - dòng sông xanh chảy mãi trong lòng
Đầu tháng 12, thời tiết ở châu âu bắt đầu se se lạnh. Tôi trở về nhà sau một ngày thực tập căng thẳng và ném mình trên chiếc ghế sofa màu vàng nhạt mà bà mẹ nuôi người Đức đã dành tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật lần thứ 25.
Ở Berlin, nỗi nhớ mùa hè
Đang mùa đông lại nói chuyện mùa hè. Hơi vô duyên! Nhưng mùa đông xứ người đi đâu cũng thấy hai màu trắng và xám, buồn thê lương, nên ai cũng mong mùa đông qua nhanh, để mùa hè nắng ửng hồng đôi má.THƠ: Võ Trần Duy Thanh
Tạp chí Hương Việt xin giới thiệu với bạn đọc chùm thơ của bạn Võ Trần Duy Thanh từ miền đất võ Bình Định. Cảm ơn bạn đã gửi bài cộng tác cùng Tạp chí Hương Việt.
Tôi sai lầm khi bỏ vợ sang Đức
Tôi suy nghĩ lung lắm, không biết có nên quay về Việt Nam với vợ. Lúc này, đối với tôi, những ngày thiếu thốn cách đây 3 năm của tôi ở Việt Nam chắc chắn hạnh phúc hơn cuộc sống hôm nay của tôi nhiều.Bên kia là hạnh phúc
Chị quờ vội điện thoại và gọi cho chồng. Giọng nói bên kia có vẻ rất vội vã. Chị biết, giờ này chắc là chồng mình đang rất bận. Dẫu là thế nhưng chị vẫn gọi, mong sao anh sẽ làm thức tỉnh những đợt sóng đang cồn cào trong lòng chị.
Phía này là nỗi cô đơn
Đâu cần phải trốn mình trong khói thuốc
sợi khói vô tình có cứu rỗi niềm đau
thì hãy dựa vai em mà khóc
nước mắt đàn ông
thường chảy ngược vào lòng (*)
Nhà văn Nguyễn Văn Thọ: "Quyên" và sự đứt gãy văn hóa Việt
Mảng hiện thực khốc liệt trong tiểu thuyết "Quyên" (NXB Hội Nhà văn vừa mới ấn hành) chính là chủ đích của nhà văn khi nhận ra sự đứt gãy của Văn hóa Việt khi ra hội nhập với thế giới. Đó là một trong những vấn đề mà nhà văn Nguyễn Văn Thọ muốn chia sẻ với bạn đọc khi dựng nên "Quyên".





