Tôi nối tình yêu bằng chiếc cầu in dấu những khát khao
Bao yêu thương hằn sâu trên từng vết bước
Tôi rước nắng, rước mây, rước nụ hôn của mặt trời trên cao nồng nàn bỏng cháy
Rước dãy ngân hà xa tít phía mù sương.
Hãy nhấn „Thích Trang“ để theo dõi tin tức cập nhật của Tạp chí Hương Việt trên trang Facebook của bạn!
Tạp Chí Hương Việt
cầu nối quê hương
Tôi nối tình yêu bằng chiếc cầu in dấu những khát khao
Bao yêu thương hằn sâu trên từng vết bước
Tôi rước nắng, rước mây, rước nụ hôn của mặt trời trên cao nồng nàn bỏng cháy
Rước dãy ngân hà xa tít phía mù sương.
Tôi đứng đây đã lâu lắm rồi, gọi là lâu so với khoảng đời ngắn ngủi của tôi mà thôi, nếu so với các bậc thượng thọ khác thì tôi chưa bằng 1 phần 20 của họ. Nhưng nếu tôi làm được điều gì thì tôi sẽ tự hào về nó lắm lắm cho nên tôi mới dùng từ „lâu lắm rồi“ để diễn tả khoảng thời gian tồn tại cuả mình trên cõi đời.
Từ lúc được sinh ra, vội vã lớn lên thành thiếu nữ, thời thiếu nữ tươi đẹp vội vã trôi qua thật mau để tiếp đến một cuộc đời đầy trách nhiệm và lo toan của những công việc vô cùng khó khăn đó là làm vợ, làm mẹ, làm bà dài đằng đẵng cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Người đàn ông cũng có cái lo toan riêng, có những đau đớn riêng mang tính đàn ông, nhưng nếu đem ra so sánh với những lo toan và nỗi đau của người đàn bà thật chẳng thấm vào đâu.
Đêm của nàng và anh kết thúc bằng cuộc làm tình trên góc phòng chung cư sập sệ của nàng, góc phòng nhìn ra những ô cửa với những tán điệp già quanh năm nở hoa vàng nhạt, cái màu vàng u ám và mênh mang buồn nhăng nhẳng bám lấy nàng...
Gió lùa qua khung cửa
Nhẹ nhàng và dịu êm
Tháng 4 đến êm đềm
Tô mùa xuân khoe sắc
Một lần ngồi nói chuyện với nhau tôi có hỏi cô bạn thân hiện đang giảng dạy ở một trường Đại học ở Việt Nam rằng đã bao giờ bạn cảm nhận được sự cô đơn giống như tôi chưa, tức là khi ngồi giữa một đám đông, giữa một cuộc vui và xung quanh là bao nhiêu người thân thiết mà vẫn thấy nỗi cô đơn thăm thẳm ở trong lòng. Bạn nói rằng điều đó vẫn xảy ra trong cuộc sống thường ngày của bạn và tôi chợt hiểu rằng hình như con người ta, đằng sau bao khoảnh khắc yêu thương hạnh phúc giữa cuộc đời, vẫn đau đáu một nỗi cô đơn.
Tôi đã đọc nhiều bài về những cuộc đời và số phận ngang trái của rất nhiều những người con gái đẹp. Rồi khi tôi đọc bài „cuộc đời buồn của những mỹ nhân tỉnh lẻ“, tôi có cảm xúc muốn viết, muốn nói lên những suy nghĩ của mình về những người con gái có chút nhan sắc trong cuộc sống thời nay.
Anh sẽ thế nào những ngày không em?
Đêm có lẻ loi hơn sau chiều bão tố
Con đường anh đi bàn chân ai trót lỡ
Cỏ xước mềm vết thương cũ… ngày xưa…
Nhận được email Ca Dao báo tin nàng sẽ về VN trong vài ngày tới , tôi vừa mừng vừa hồi hộp, vì tôi đã đợi nàng năm năm trời đằng đẵng, nhưng có lẽ ngoài sự nôn nao gặp lại người yêu, tôi còn muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong thời gian gần đây mà nàng có chút thờ ơ, tránh né đến độ khó hiểu !

Mãi chẳng thoát được những người đàn ông
thơ con trĩu nặng cái đa đoan của người thiếu phụ
mang nỗi tương tư rẻ tiền đâu đâu cũng có
không thể được nữa rồi
em dủng dẳng dùng dằng giữa tiếp tục yêu hay cố lãng quên
Khi em khóc vì anh
Người ấy lau nước mắt
Cố tìm lời khoả lấp :
Hạnh phúc của mình phải biết tự nâng niu.
Trên khoảng đất trống xanh rợp màu cỏ non, đó đây những nhóm người đang thả diều... Thật ồn ào, nô nức. Ai cũng muốn diều mình bay cao nhất nên ra sức thả dây, kéo diều. Tiếng í ới, reo hò khi chiếc diều bứt khỏi tất cả diều khác. Đúng là lúc vui chơi, người lớn cũng như trẻ con.
Em đã đi một chặng đường dài
Đến bên anh khát khao hạnh phúc
Ánh mắt anh, nụ cười ma lực
Chưa bao giờ mình nói
yêu nhau...
Lại một khoảng trống không rõ
em có anh rồi
có lúc vẫn thấy chông chênh
tình yêu chúng mình lặng lờ như một vệt gió vút ngang
một sáng thức dậy chợt thấy mình cô độc
Người ta yêu là một chuyện - Sự ám ảnh về ký ức tuổi thơ còn mạnh hơn tình yêu ấy...
Kết hôn với người chồng 67 tuổi trong khi em chỉ mới 24 tuổi, cuộc sống của em không được vui vẻ và khi tới Đức thì mọi chuyện còn trở nên tồi tệ hơn vì chồng em là một kẻ ích kỷ, ông ta chỉ coi em như một con ở.
Sáng nay đạp xe đi làm trong cái nắng e ấp đầu mùa xuân nơi xứ người, tôi vừa đạp xe vừa nghe những bài nhạc Trịnh và chợt nhớ, chỉ còn vài ngày nữa thôi là tròn 9 năm Trịnh trở về với cát bụi rồi.
Tôi không biết cái nắm tay đầu tiên có tự bao giờ và tôi cũng không nhớ rõ cái cảm giác đầu tiên của mình khi đưa bàn tay cho người khác nắm. Có lẽ ngày đó tôi còn quá bé, quá bé để hiểu được rằng cái nắm tay có ý nghĩa đến như thế nào trong cuộc đời. Để rồi bây giờ, khi đã bước qua hơn ¼ chặng đường, tôi mới thấu hiểu: Chỉ cần thôi, một cái nắm tay.
Em dỗ mình bằng những trang thơ
Bằng những ước mơ uớt cả thời con gái…
Em tự dỗ mình bằng những điều khờ dại
“ Mai lớn rồi
ắt hẳn phải khôn hơn “
Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối: Một tình yêu đã ra đi; Một người bạn không xứng đáng. Và ngày hôm qua.