
Tháng 9 mùa này quê mẹ đã thu chưa?
Mà nơi đây con nghe lòng xao xác
Đồng cỏ xanh một trời mây bát ngát
Nhớ lá thu vàng và nắng đổ chiều nao
Hãy nhấn „Thích Trang“ để theo dõi tin tức cập nhật của Tạp chí Hương Việt trên trang Facebook của bạn!
Tạp Chí Hương Việt
cầu nối quê hương

Tháng 9 mùa này quê mẹ đã thu chưa?
Mà nơi đây con nghe lòng xao xác
Đồng cỏ xanh một trời mây bát ngát
Nhớ lá thu vàng và nắng đổ chiều nao
„ Mời chị dùng trà ?“Hạnh giật mình thức giấc bởi tiếng gọi khẽ của chị Nữ tiếp viên hàng không trên chuyến bay từ Frankfurt tới Nội Bài.
Ngày nào cũng vậy, mẹ ngồi đợi bố cho đến đêm khuya. Bố đi làm ở một nơi rất xa, vài ngày lại về Hà Nội một lần. Nhưng không bao giờ bố trở về nhà luôn. Mà lúc nào về Hà Nội, bố cũng đi rủ mấy người bạn nhậu nhẹt cho đến tận đêm. Rồi lại say khướt. Phải quá mười hai giớ bố mới trở về nhà. Dáng đi liêu xiêu và nói lăng nhăng nữa. Nhiều khi bố còn chửi ầm ĩ ngoài sân và không chịu bước vào nhà.
Tiếng nói ấy nấc lên nghẹn ngào. Chới với! Bạn như cánh bèo giữa dòng, không cùng hướng với một ai, chỉ có dòng xoáy đang chảy, chảy dài mải miết. Nghe tiếng bạn thở gấp,nghe chữ duyên đang vờn nhau, nghe số phận đang đánh đố số phận. Bờ vai bỗng nghiêng, và lệ bạn chợt rơi. Vỡ òa rồi nức nở. Ngoài trời, đang nắng bỗng đổ mưa. Nghe ngổn ngang nỗi niềm. Cánh tay chạm cánh tay, lòng người đụng lòng người... Rồi sẽ qua?
“Cứ đến mỗi dịp rằm tháng 7, nỗi nhớ mẹ lại đong đầy tâm hồn con. Cơn mưa rả rích cuối hạ khiến những cảm xúc thời thơ ấu và kỷ niệm về mẹ lại ùa về… Trong nỗi nhớ ấy, con thèm được trở về cùng ăn bữa cơm mẹ nấu...”.
Nàng có một điệu cười rất đẹp, đó là hình dảnh duy nhất còn sót lại trong kí ức anh từ cái lần gặp gỡ quá vội vàng ở Sân bay Paris vào cuối tháng 11. Thậm chí đến cái tên nàng anh cũng không nhớ rõ, chỉ biết nàng là người Việt Nam và qua Paris công tác.
Bên khung cửa sổ
Tôi một mình khóc với mùa thu
Khóc với lời ru ngày xưa của mẹ
Sợi gió tháng mười thổi qua nhè nhẹ
Như lời thỏ thẻ
Vỗ về nỗi nhớ không đâu
Yêu nhau được ba tháng, anh bảo với tôi: “Mình ra cửa hàng khóa tình yêu mua một chiếc em nhé”. Tôi thắc mắc: “Để làm gì vậy anh? Mình đang yêu nhau mà, mình đang rất yêu nhau”. Anh bảo: “Thì mình mua một chiếc khóa, ra cầu khóa lại để chứng tỏ sự son sắt, vững bền của tình yêu hai đứa”.
Có giấy mời đi dự hội lớp nhân kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường. Anh Minh và các con vui mừng động viên chị đi. Cô con gái thỏ thẻ:
Tôi quen em qua mạng, em cởi mở dễ gần, thông minh, hài hước, đặc biệt nhạy cảm và sắc sảo vô cùng. Rồi chẳng biết từ khi nào, tôi chờ đợi nick em sáng lên mỗi tối.
Thấy nhớ nhà, nhớ tiếng thở dài của mẹ, nhớ tiếng radio mỗi sáng của bố, nhớ tiếng lích chích của đàn gà con ngoài sân... Tháng này lại cứ lang thang mà chẳng chịu trở về. Hắn cứ thế phiêu bạt đến bao giờ. Bao giờ thì chân mới mỏi? Hay chân mỏi lâu rồi mà hắn ko biết?
Hồi còn nhỏ tôi luôn có ác cảm với người thứ ba, dù họ có „ vô tình“ hay „ cố tình“ thì tôi cũng xếp họ vào một rổ. Nhưng sau này lớn lên và va chạm với cuộc đời, tôi đã hiểu và đồng cảm được phần nào với số phận và nỗi khổ tâm của những con người bình thường ấy nhưng luôn được nhận một cái tên đại loại như „ hớt người yêu của người khác trước mũi họ“. Ở đây tôi chưa nói đến vô tình hay cố tình, bởi dù có thể nào, những người bị „ chì trích“ nhiều nhất vẫn cứ lại là…người thứ ba.
Tháng bảy về rồi, nơi quê nhà quê mẹ đã thu chưa? Nơi con ở bây giờ, gió đã chuyển mùa, để rồi chiều nay khi lang thang trên con đường xứ sở, con chợt thảng thốt nhận ra rằng chỉ còn vài ngày nữa thôi, mùa Vu lan sẽ lại về. Nhanh thật đó!
Thời gian trôi nhanh quá, nhìn lại sao thấy 5 năm nhanh như một cái chớp mắt bay vèo. Nếu so với thời gian của một đời người thì chẳng thấm vào đâu nhưng dù sao đi nữa đó cũng là một quãng thời gian đủ để con người làm nên một việc to lớn trong cuộc đời, ví dụ như lập gia đình rồi sinh con chẳng hạn.
Đừng trách mẹ...
Đừng trách cha...
Đừng trách người ta sao thay lòng đổi dạ
Đừng trách cuộc đời không đủ rộng bao la.
Thế là cuối cùng cô Út cũng đi lấy chồng. Nghe mẹ báo tin, tôi thật sự mừng cho cô, cô Út của tôi.
Trái tim mẹ bao gồm rất nhiều ngăn
Ngăn cho chúng con là ngăn rộng nhất
Mẹ sống cứ âm thầm chật vật
Dành cho con sức sống để xanh chồi.
Đàn bà mà có mỗi nồi cá bống kho mãi không ngon thì làm sao mong giữ được chân chồng. Chỉ vì một nồi cá kho mà để mất chồng, chẳng ai muốn mang trên mình cái “án” ấy.
Rồi cuối cùng mình cũng chia tay
Anh đi về một phương
Nơi không còn em đứng đợi
Nơi không còn những buổi chiều hò hẹn
Và những ngày hai đứa chung đôi
Mẹ là...
một giấc mơ gần
Đêm đêm về giữa bâng khuâng - xé lòng.