Đã hơn bảy năm rồi, bảy mùa đông lạnh giá. Nước Đức dần trở nên thân yêu với tôi hơn rất nhiều so với những ngày đầu mới đặt chân đến. Những ngày tháng đầu tiên thật mơ hồ vì mình không tìm được lời giải đáp cho những câu hỏi mình đặt ra.Sống ở Đức lại thấy thương Việt Nam hơn
Đã hơn bảy năm rồi, bảy mùa đông lạnh giá. Nước Đức dần trở nên thân yêu với tôi hơn rất nhiều so với những ngày đầu mới đặt chân đến. Những ngày tháng đầu tiên thật mơ hồ vì mình không tìm được lời giải đáp cho những câu hỏi mình đặt ra.

Tôi nối tình yêu bằng chiếc cầu in dấu những khát khao
Tôi vừa gấp những trang sách cuối cùng của cuốn „ Đoạn đường để nhớ“ của Nicholas Sparks và lặng lẽ khóc. Tôi khóc vì thương Landon và Jamie, tôi khóc vì thương chính bản thân mình…
Trong vòng tay ấm áp của mẹ, Bình lại như được trở về với tuổi thơ, với những món đồ chơi do chính tay mẹ làm. Bình đã mệt mỏi và gần như kiệt sức và giờ đây chỉ có ở bên mẹ, tâm hồn và trái tim của Bình mới đỡ đi phần nào. Mẹ cũng giống như bao bà mẹ Việt Nam khác, tần tảo một sương hai nắng thức trắng đêm khi con ốm nhưng Ngọc lại chẳng hề giống dù chỉ là một điểm nhỏ của bà mẹ Việt Nam ấy. 
Nước ta muốn hội nhập toàn cầu, thì không thể không tính đến chuẩn mực thế giới và tương lai khu vực như EU, cần chuẩn bị từ bây giờ, không thể chấp nhận những cải cách xa lạ thế giới, dù bất kỳ lý do gì!
Ngày đó, cha của bé đi công tác xa. Mỗi lần chú đưa thư ghé nhà là hai mẹ con mừng mừng tủi tủi. Những lá thư chan chứa tình yêu thương từ cha thấm lệ mẹ ướt nhoà.
Anh đi rồi nắng tắt chiều nay
Đức đã vào thu, chút nắng đầu mùa vừa ló trên những ngôi nhà mái đỏ xinh xinh, những bông hoa trong vườn nhô lên như muốn hóng chút hơi ấm còn xót lại của cuối mùa hạ...
My kém tôi hai tuổi. Từ nhỏ, chúng tôi đã là hàng xóm. Cha vào tù 13 năm vì tội biển thủ công quỹ Nhà nước, mẹ liệt nửa người sau lần đột quỵ khi nghe tòa tuyên án, My nghỉ học, bươn trải kiếm sống để nuôi mẹ.
Trẻ em bên Đức được học bơi từ khi đi nhà trẻ, chính thức từ khoảng 5 năm tuổi. Khi đi học, vào lớp 2 học sinh sẽ có một học kỳ học bơi bắt buộc. Vì vậy mà trẻ em ở bên này đều phải biết bơi.
Mấy hôm nay, tôi liên tục theo dõi thông tin trên báo đài về cơn bão lũ ở miền Trung, nơi tôi không sinh ra, lớn lên và cũng chưa từng đặt chân đến nhưng nơi ấy, có những người bạn của tôi, có gia đình các bạn và hơn cả, nơi ấy có những người đồng bào Việt Nam thân yêu của tôi.
15 truyện ngắn xuất sắc lọt vào chung khảo Cuộc thi truyện ngắn do tạp chí Sông Hương tổ chức được tập hợp lại trong tập sách này. Cuốn sách có sự góp mặt của 8 cây bút trẻ đồng thời cũng là tám tính cách, tám cái nhìn khác nhau về những vấn đề trong cuộc sống.

Chúng ta điên đầu và sốt ruột khi nhìn thấy những hiện tượng không hay dọc đường thiên lý. Người ta vừa xả rác qua cửa ô tô vừa cười xuề xòa khi đống rác “vả” vào mặt người đi đường không may. Người ta ung dung tè ngay chỗ có cái biển cấm to tướng “Cấm đái bậy”. Người ta uốn cong thanh sắt hàng rào để chui qua, tránh đi vòng một đoạn đường.
Là một du học sinh và tôi cũng đã hoàn thành xong chương trình đại học tại CHLB Đức. Dẫu biết rằng tôi sẽ về, và tôi cũng đã xác định về, nhưng nhiều khi tôi tự hỏi: liệu có nên trở về?
“Tôi không hiểu sao lại hay cãi nhau thế không biết. Bỏ thì không được nhưng bực mình lắm. Tôi tin rằng đến hôm cưới thế nào hai đứa cũng bất hoà nữa, mặt mũi cau có chắc là xấu xí lắm”, Dũng nói.




