Văn học cafe
Thơ: Dòng Sông Xanh
Hàng thông xanh nhẹ đưa trong gióChiều hoàng hôn lấp lánh mặt sông
Sương mờ phủ bóng cô gái nhỏ
Đang cùng sông chia sẻ nỗi niềm
Dốc đời ngược gió
Chạy ngược cơn gió
Thả mình giữa mênh mông
Trời xanh lắm và tôi nghe hồn vỡ
Những kỉ niệm trong bộn bề quên – nhớ
Giờ ùa về
Rất khẽ
Rất lung linh…
Cho một cuộc chia tay
Và chúng mình rồi cũng sẽ khác xưaDuy chỉ có tình yêu vẫn vậy
Phút cầm tay lòng còn nghe run rẩy
Dù trên đầu tóc đã rong rêu
Chiều mưa nhớ mẹ
Canh cánh lòng con tất tưởi một vùng quêGương mặt mẹ là cánh đồng bão tố
Hạt mẩy rời quê hạt lép nằm trong ổ
Có rơm vàng ấm tay mẹ chở che
Nếu được quay lại, em vẫn không chọn anh
Sao bao năm qua anh luôn tỏ ra lạnh lùng với em, để rồi giờ đây, khi mọi thứ đã không thể thay đổi, anh lại nói lên những gì bấy lâu em mong được nghe, mà chẳng bao giờ được.Kết hôn là việc của Trời
„Kết hôn là việc quan trọng nên làm trong đời, nhưng kết hôn không phải là việc lớn nhất cần phải làm. Việc lớn nhất đó là: Chống ế chồng“Chớ bao giờ để mất nụ cười xưa
Em có thể tự lừa phỉnh mình trong những trang thơrằng: em hôm nay đã khác
chẳng còn là cô bé của hôm qua
mà yêu Người tha thiết…
Khi tình yêu duy nhất của anh là cửa Phật
Viết về một người mà mình chưa bao giờ gặp và quen không phải là một điều dễ ! Tôi đã đắn đo rất nhiều khi cầm bút viết những dòng chữ này. Cho anh , cho tôi và cho một kỉ niệm – dù có thể suốt cuộc đời này anh sẽ không baoo giờ đọc được những gì tôi viết ở đây.Nói cho hết một lần
Nói cho hết một lầnđể những yêu thương về sau biết mỉm cười từ chối những phân vân…
Tình khúc Valentine
Ngày tình yêu đã đến
Kỷ niệm xưa theo về
Bông hồng nhung thắm đỏ
Vẫn tươi màu sắc Xuân
Viết cho mùa Valentine ấm áp đã qua
Không có những bông hồngvà những thỏi socola ngọt vị tình yêu
dành cho em
trong ngày Valentine ấy.
Về nhà đi
Về nhà đi.Bỏ lại hết những gì đau đớn nhất
những ngày vui đến trào nước mắt
những lần cô đơn như cuộc đời khất thực
lật ngửa bàn tay làm biểu tượng nguyện cầu...
Nhớ một mùa Valentine
Valentine này em lại ở xa anh
Đêm cô đơn không cùng ai dạo phố
Trên xạ lộ những lớp người tấp nập
Hối hả vội về. Xối xả cuồng quay…
Một cái Tết 'riêng'
Đã hơn một năm và cũng hơn một cái Tết tôi không ở nhà. Ai bảo phải đi xa lâu rồi mới thấy nhớ Tết quê hương, tôi thì đã nhớ Tết ngay từ lúc vẫn còn đang ăn Tết. Nhớ xuân bên sông Vàm Cỏ
Con gái tôi dù mới bảy tuổi không hiểu hết nhưng cũng nhất định phải đi Tết Việt Nam vì được lì xì và xem múa lân. Cháu cũng đã được về thăm ông bà ngoại và các cậu khi bập bẹ tập nói, vậy mà cháu rất yêu Việt Nam.
Tình mẹ
Mẹ ơi sớm sớm chiều chiều
Băn khoăn trăn trở nhiều điều thương con
Mẹ là cả dải nước non
Đi xa muôn dặm cho con lối về
Gió vẫn thét gào
Ngày tôi nói sẽ đưa Khoa về nhà ra mắt gia đình, ông chú già nhún vai cười và nói: „ Nhà này từ đời mẹ đến đời con, không ai thoát khỏi cái dân Bắc Ninh.Tôi nhìn chú và hỏi lại: „ Bố cháu đâu có phải là người Bắc Ninh đâu chú?“, chú không nói gì và lại cười .
Độc hành
Em vẫn bước những bước đi kiêu hãnh
Từ khi mình xa nhau
Bước trên đau thương và nước mắt
Lầm lũi đi qua vết xước nơi trái tim
Ru bình yên bằng lặng lẽ
Thắt lòng.
Năm mới tìm được người yêu mới...
Ngồi dưới sảnh khách sạn chờ, Bảo chứng kiến cảnh Lan và người con trai lạ khoác tay nhau âu yếm lấy chìa khóa phòng rồi đi vào thang máy.
Vẫn nhớ người xưa
Chia tay vợ cũ đã 10 năm, hai chúng tôi đều đã có cuộc sống của riêng mình. Thế nhưng khi gặp lại hình bóng xưa, trái tim của người đàn ông sắt đá như tôi vẫn không khỏi xao xuyến, bồi hồi.






