Đã hơn một năm và cũng hơn một cái Tết tôi không ở nhà. Ai bảo phải đi xa lâu rồi mới thấy nhớ Tết quê hương, tôi thì đã nhớ Tết ngay từ lúc vẫn còn đang ăn Tết. Một cái Tết 'riêng'
Đã hơn một năm và cũng hơn một cái Tết tôi không ở nhà. Ai bảo phải đi xa lâu rồi mới thấy nhớ Tết quê hương, tôi thì đã nhớ Tết ngay từ lúc vẫn còn đang ăn Tết.

Chia tay vợ cũ đã 10 năm, hai chúng tôi đều đã có cuộc sống của riêng mình. Thế nhưng khi gặp lại hình bóng xưa, trái tim của người đàn ông sắt đá như tôi vẫn không khỏi xao xuyến, bồi hồi.
Con gái tôi dù mới bảy tuổi không hiểu hết nhưng cũng nhất định phải đi Tết Việt Nam vì được lì xì và xem múa lân. Cháu cũng đã được về thăm ông bà ngoại và các cậu khi bập bẹ tập nói, vậy mà cháu rất yêu Việt Nam.
Thật buồn cười anh nhỉ. Bao nhiêu lần em muốn đi tìm anh. Nhưng em sợ sau đó thì cả hai đứa mình đều thất vọng về nhau.
Ngồi dưới sảnh khách sạn chờ, Bảo chứng kiến cảnh Lan và người con trai lạ khoác tay nhau âu yếm lấy chìa khóa phòng rồi đi vào thang máy.
Hơn chục năm trước, bánh chưng vẫn còn là một cái gì đấy hơi “đặc sản” đối với người Việt Nam ở Đức. Nhớ lại những năm xa xưa, khi vẫn còn hai nước Đức, đối với người Việt Nam ở Đông Đức thì bánh chưng chỉ có trong trí tưởng tượng.
Lâu lắm rồi tôi không viết về cha, không phải bởi cảm xúc về cha đã bị chai sạn, mà tôi không biết phải viết như thế nào cho thỏa với ước nguyện những điều mà từ sâu thẳm tâm hồn tôi muốn nói cùng cha.
Một lần vô tình vào Blog của một người bạn, tôi đọc một enty với một câu hỏi mà cho đến bây giờ nó vẫn ám ảnh mãi ở trong tôi: „Đời này ta còn gặp lại bố mẹ bao nhiêu lần nữa?“. Và những lúc như vậy, đứa con gái „ mê chu du quên quê hương“ như tôi lại muốn trở về, dẫu chỉ là được gặp lại bố mẹ một lần, được cùng bố mẹ ăn một bữa cơm, được nằm giữa bố mẹ rồi hàn huyên kể đủ thứ chuyện trên trần đời mà tôi đã đã được nghe, nhìn, thấy rồi lại „ bay đi nơi phương xa“.


