
Văn học Đức chinh phục độc giả ngoại

Hãy nhấn „Thích Trang“ để theo dõi tin tức cập nhật của Tạp chí Hương Việt trên trang Facebook của bạn!
Tạp Chí Hương Việt
cầu nối quê hương


"Đêm nay có mưa rơi, từng cơn mưa thật buồn…“
Tôi đã để cái status của mình hôm nay như thế, để bây giờ khi đã nằm co ro trên chiếc giường và nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái và tiếng gió thổi ngoài hiên, lòng tôi nao nao một niềm khó tả… Mưa xứ người đâu có khác gì với mưa quê hương đâu, vậy mà sao lòng tôi vẫn lạnh đến vô cùng, lạnh trong từng hơi thở, từng thớ thịt… nhưng tôi không khóc.

Sáng chủ nhật
Em bóc tờ lịch…
Ngày rơi
Em phơi mình trong nắng
Nắng dịu dàng e ấp chở che.

HÀ NỘI VÀ EM!
Viết cho em Vương Loan-Berlin
Hà Nội của em, tuổi ấu thơ anh khát thèm nung nấu
Quanh lũy tre làng Ôi phép lạ biết tìm đâu
Để nhanh lớn nhanh khôn Để được ngắm nhà lầu
Ngắm phố xá ngắm con tàu nhả khói
Từ khi còn thơ bé tôi thường tự hỏi sao cuộc đời không cho tôi xinh và dễ thương hơn một chút, như thế tôi sẽ có nhiều bạn hơn, sẽ được 'thiên vị' hơn như mấy bạn nữ cùng trường. Sẽ có thể kiêu hãnh lựa chọn người mà mình muốn yêu, sẽ được những cái này và cả những cái kia, những cái mà 'người xấu' hay bị thiệt thòi, dù nếu xét về tài năng, họ chưa hẳn đã thua kém.
„ Chị ơi, bó hoa này giá bao nhiêu ạ?“ Tâm vừa hỏi chị bán hàng vừa đưa tay vuốt những bông hồng còn chớm nụ. Bó hoa này đủ đúng 25 bông, tròn với số tuổi của Thanh. Tâm đã quyết định mua bó hồng này để dành tặng cho Thanh – cô bạn gái thân nhất của mình nhân ngày sinh nhật.

Tạm biệt nhé, anh yêu
sau nốt nhạc trầm,
bản tăng gô dịu dàng chấm hết
chỉ còn lại nỗi buồn nuối tiếc,
Em hứa với mình thanh thản xa anh
Đôi lúc mơ hồ, có cảm giác em thật gần gũi, nhưng lại quá đỗi xa xôi... Giấc mơ về em ta sợ thấy những áng mây trôi qua đời mình... Bởi mây theo gió phiêu du đi khắp phương trời, biết mây dừng lại chốn nao cho ta nắm giữ?

Anh có về trong giấc mơ em
Để biết rằng có một người đang nhớ
Hương hạnh phúc nhẹ nhàng như hơi thở
Con đường chiều ngược gió những yêu thương !

Cơn gió vô tình
Vầng trăng non e thẹn
Lưỡi liềm nương mắt mây
Dòng sông quê lơ lửng
Trôi mình trong sương bay.
Tạp chí Ogonek (Nga) đã lập ra top 10 tác gia văn học kinh điển của thế giới có các tác phẩm được đưa lên màn bạc và truyền hình nhiều nhất.
Ngày Tết năm nay cũng đến với chúng tôi như thế, khi trong nhà chuẩn bị mâm lễ cúng Giao Thừa cho đúng theo giờ Việt Nam là lúc 6 giờ chiều, thì ngoài trời đang đổ tuyết. Những bông tuyết trắng xóa mỏng manh quay cuồng bay theo cơn gió đã làm lạnh thêm những ngày Tết xa quê...
Vào những ngày đầu Xuân BBT tạp chí Hương Việt đã nhận được bài viết của bạn đọc Lê Thị Vuôn với những lời nhắn... BBT cảm ơn bạn rất nhiêu :)
Thy đột ngột về Việt Nam vào những ngày đầu tháng 9 trong thời gian nước sôi lửa bỏng của Nam khi anh đang gấp rút hoàn thành hồ sơ tập sự trước khi chính thức trở thành giảng viên trẻ. Hôm qua khi đang trên đường từ trường trở về phòng trọ thì anh nhận được tin nhắn của Huy: „ Thy về Việt Nam từ khi nào vậy hả Nam? Tao vừa nhìn thấy Thy sáng nay ở phố Huế đấy!“.
Không còn những vạt nắng vàng
ủ ấm bờ vai em
trong mùa hạ cuối

Lần đầu tiên gặp em
Tự dưng anh bối rối
Ánh mắt anh không rời
Má lúm nụ cười duyên
Tôi còn nhớ: một lần Xuân đến muộn/ Hoa mai tàn úa rụng giữa vườn chanh/ Mẹ tôi bán trầu vàng nay đã úa/ Cau khô buồn rụng kín mặt hồ sen...
Hùng lấy ở đâu đó về một tấm gương nhỏ. Đã từ lâu anh cần một cái gương như thế để đứng trước cửa số tỉa tó tria mép mỗi sáng. Chỉ phải cái là ở phía dưới gương bị vỡ một miếng nhỏ và có một vết rạn chân chim. Không ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới, chiếc gương còn mới tinh thế là được.
Sống ở nơi đây con lại xây mộng ước/ Học cách làm giàu ngay trong nước ta thôi!/ Con sẽ về cho kịp Tết mẹ ơi!!!/ Mùi hương Bưởi cứ khơi khơi thúc giục.
Chiều hôm chuẩn bị rời Hoetensleben (LB Đức) sau chuyến thăm mấy ngày, Nguyễn Minh Thái - một người gốc Việt đã có hơn chục năm sống ở Đức - bảo: “Tiễn anh ra ga tàu là tôi quay về ngay. Bố vợ anh Hiệp vừa mất ở Việt Nam, Hội tâm giao chúng tôi hẹn tối tới nhà Hiệp chia buồn, làm cơm cúng vọng hương hồn bố anh ấy”.
Mới đó mà đã 8 năm tôi xa nhà, 8 năm tôi đón Tết xứ người ta giữa bầu trời đất khách... Tôi vẫn nhớ mãi cái khoảnh khắc yêu thương của của cái Tết đầu tiên xa quê hương tới xứ người đi học, hai hàng nước mắt chảy dài.